Truyền thuyết slender man

     

Câu chuyện về người phụ nữ cao 2 mét rưỡi chuyên bắt cóc trẻ em mang tên gọi "Hachishaku sama" là một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất trong loạt "Truyền thuyết đô thị Nhật Bản" đình đám.

Bạn đang xem: Truyền thuyết slender man


*

Với chiều cao có phần... Ghê dị lên đến mức 2 mét rưỡi, Hachisaku sama còn gọi là Slenderman phiên phiên bản Nhật Bản. Hachisaku sama được biểu đạt thường xuất hiện thêm trong cỗ đầm white hoặc Kimono trắng cùng hay phạt ra music "Po... Po... Po... Po..." cùng với tông giọng trầm như giọng của bầy ông.

Hachisaku sama có sở trường kỳ kỳ lạ là... Bắt cóc trẻ em con. Ví như ả thích bạn, bước đầu ả sẽ tiếp cận để chúng ta cũng có thể nhìn thấy ả và sau đó ả ta sẽ vứt đi. Tối hôm đó, ả sẽ trở lại để bắt cóc bạn. Điều khiếp sợ là sẽ không tồn tại một ai kiếm được tung tích của không ít người bị Hachishaku sama bắt đi, do vậy, số phận của không ít nạn nhân này vẫn luôn là một dấu chấm hỏi to tướng.

Dường như không tồn tại cách gì để thoát ra khỏi Hachishaku sama một lúc bạn đã trở nên ả để ý. Nhiều truyền thuyết thần thoại ghi rằng nếu khách hàng thực hiện nay một nghi thức quan trọng đặc biệt kéo nhiều năm từ đêm hôm hôm bạn gặp phải ả ta cho đến 7 giờ sáng ngày hôm sau, Hachishaku sama sẽ không còn thể bắt chúng ta đi. Tuy nhiên, điều đó chỉ có chức năng tạm thời, không có bất kì ai biết chắc hẳn rằng ả sẽ trở lại hay không. Điều duy nhất bạn cũng có thể thực sự thoát khỏi sự truy đuổi Hachishaku sama là tránh khỏi giang sơn Nhật bản mãi mãi cùng không khi nào được quay trở về tới cuối đời.


*

"Ông bà tôi sống sống Nhật Bản. Hè nào thì cũng vậy, bố mẹ đưa tôi mang đến đó thăm ông bà. Bọn họ sống ở 1 ngôi làng nhỏ dại và có một chiếc sân sau bà luôn nghênh tiếp tôi một phương pháp niềm nở. Tôi là đứa con cháu duy nhất của họ, bởi vì vậy họ luôn nuông chiều tôi. Lần cuối tôi thấy họ là vào mùa hè khi tôi 8 tuổi.

Như thường lệ, bố mẹ tôi để một chuyến cất cánh đến Nhật và shop chúng tôi đi xe pháo từ trường bay đến công ty ông bà tôi. Họ siêu vui thấy lúc tôi và bao gồm hàng đống đầy đủ món quà nhỏ để tặng ngay tôi. Phụ huynh tôi ước ao có thời gian riêng đề xuất sau vài ngày, bọn họ đi phượt đến 1 vùng khác ở Nhật, nhằm tôi lại mang lại ông bà chuyên sóc.

Một ngày nọ, tôi đang chơi ở sân sau, ông bà tôi sống trong nhà. Đó là 1 trong những ngày hè nóng bức và tôi nằm xuống bãi cỏ nhằm nghỉ ngơi. Tôi nhìn phần lớn đám mây và tận hưởng xúc cảm của phần đông tia nắng ấm áp của phương diện trời cùng làn gió nhẹ. Lúc chuẩn bị đứng dậy, hốt nhiên tôi nghe thấy một âm nhạc lạ, nghe như tiếng "Po… Po… Po… Po… Po…"

*

Tôi lừng chừng nó là gì và thật cạnh tranh để phát hiện tại nó từ đâu tới. Nó giống hệt như ai đó sẽ lẩm bẩm một mình và bọn họ chỉ nói "Po… Po… Po…" liên tục với một giọng nam trầm. Tôi quan sát quanh, thế tìm ra khu vực phát ra tiếng hễ và rồi bắt gặp thứ nào đó trên đỉnh sản phẩm rào cuối sân. Nó là một cái mũ rơm. Nó ko nằm trên sản phẩm rào, nó ở sau sản phẩm rào. Đó là nơi âm nhạc phát ra "Po… Po… Po… Po… Po… Po…"

*

Sau đó, dòng mũ bước đầu di chuyển, như thể ai đó đang đội nó. Mẫu mũ dừng lại ở một khu vực hở trên sản phẩm rào với tôi nhận thấy một khuôn mặt. Đó là một người phụ nữ. Nhưng mà hàng rào vô cùng cao… mang lại 8 feet (khoảng 2 mét rưỡi). Tôi quá bất ngờ khi thấy một người thanh nữ cao như vậy, tôi nghĩ về cô ấy vẫn đi cà kheo hay là một loại giầy cao gót đặt biệt như thế nào đó. Sau đó, cô ấy cách tiếp và bặt tăm cùng tiếng rượu cồn lạ.

Hoang mang, tôi đi vào nhà. Ông bà tôi đang uống trà trong bếp. Tôi ngồi xuống với kể cho họ điều gì sẽ xảy ra. Họ không thực sự sự quan tâm đến tôi, cho đến khi tôi kể lại giờ động lạ mắt đó "Po… Po… Po… Po… Po… Po… Po…" ngay trong lúc tôi nhắc đến, họ mau lẹ khựng lại và tỏ vẻ sợ hãi hãi. Bà tôi trợn tròn đôi mắt và bít miệng bởi tay. Khía cạnh ông tôi trở nên hết sức nghiêm trọng rồi ông vắt lấy cánh tay tôi.

*

"Chuyện này hết sức quan trọng" - Ông nói cùng với giọng hốt hoảng. "Cháu bắt buộc nói chính xác… cô ta cao bao nhiêu?""Ngang bằng hàng rào trong sân". Tôi đáp lại và bước đầu cảm thấy hại .Ông tôi hỏi tôi túi bụi các thắc mắc "Cô ta ở đâu? tự bao giờ? Cô ta có tác dụng gì? Cô ta nhận thấy cháu chưa?"Tôi cụ trả lời tất cả các câu hỏi. Ông đùng một cái chạy ra hiên chạy và call điện thoại. Tôi không thể nghe ông nói mọi gì. Tôi nhìn bà tôi với nhận ra cơ thể bà sẽ run rẩy.

Xem thêm: Công Nghệ Server Bootrom - Hệ Thống Công Nghệ Bootrom

Ông tôi quay lại phòng và bảo bà tôi. "Tôi phải ra ngoài một lát, bà ở chỗ này với thằng bé, đừng rời mắt ngoài nó một giây.""Chuyện gì đang xẩy ra hả ông?" - Tôi khóc.Ông chú ý tôi cùng với vẻ bi thương bã: "Cháu đã bị Hachishakusama thích." ngay khi đó đó, ông vội ra ngoài, lên xe và đi mất.Tôi xoay ra bà với hỏi "Hachishaku sama là ai?""Đừng lo lắng." - Bà vấn đáp tôi với giọng run run. "Ông sẽ có tác dụng điều gì đó, cháu không cần phải lo."

Trong cơ hội ngồi lo ngại trong bếp, bà lý giải cho tôi. Bà nói rằng trước đây có một thứ gian nguy ám khoanh vùng này, họ gọi nó là "Hachishaku sama" vì chiều cao của nó. Trong giờ đồng hồ Nhật "Hachishaku" tức là "8 thước" (khoảng 2.5m). Nó xuất hiện trong dáng vẻ của một người đàn bà rất cao và tạo nên âm thanh "Po… Po… Po…" bằng giọng trầm, giống đàn ông. Nó xuất hiện không giống nhau chút ít, dựa vào ai bắt gặp nó. Có tín đồ nói nó trông như 1

*
người thiếu phụ già xanh rớt trong bộ Kimono, fan khác nói nó là một cô nàng trong tấm vải vóc liệm trắng. Chỉ tất cả một điểm không thể khác là chiều cao và music nó tạo nên ra. Rất rất lâu rồi, nó bị các thầy tu bắt giữ và họ định giam giữ nó trong một lô đổ nát ở bên cạnh ngôi làng. Họ dùng 4 bức tượng phật Địa tạng người tình tát đặt tại 4 phía Đông, Tây, Nam, Bắc nhằm ngăn không cho nó rất có thể đi ngoài đó. Dẫu vậy nó đang thoát được bởi một phương pháp nào đó. Nó xuất hiện thêm lần cuối 15 năm trước. Bà tôi bảo bất cứ ai bắt gặp Hachishaku sama các được ấn định sẽ bị tiêu diệt sau vài ngày.

Tất cả phần lớn thật điên rồ khiến cho tôi chần chờ nên tin vào vật dụng gì. Khi ông về nhà, gồm một người đàn bà đi cùng. Bà tự trình làng là "K-san" và đưa tôi một mẩu giấy nhỏ dại nhàu nát rồi bảo tôi hãy cầm cố và giữ đem nó. Sau đó, K-san cùng ông lên nhà làm cái gi đó, tôi sinh hoạt lại cùng với bà tôi trong khu nhà bếp một lần nữa. Tôi nên đi vệ sinh. Bà tôi theo vào nhà tắm và không cho tôi đóng cửa. Tôi cảm giác thật sự hoảng loạn bởi toàn bộ những điều đang diễn ra.Sau một lúc, ông với K-san đưa tôi lên công ty và chuyển tôi vào chống ngủ. Hành lang cửa số phòng ngủ được bọc giấy báo viết đông đảo kí trường đoản cú cổ bên trên đó. Bao gồm 4 mẫu âu nhỏ đựng muối làm việc 4 góc phòng với một tượng phật bé dại đặt trọng điểm phòng trên một cái hộp mộc nhỏ. Và có cả một chiếc xô màu xanh nhạt.

"Cái xô để gia công gì?" - Tôi hỏi."Để con cháu đi lau chùi và vệ sinh vào đấy" - Ông trả lời.

K-san để tôi ngồi xuống giường với nói: "Sớm thôi, khía cạnh trời đã lặn, vì thế nghe cho kĩ đây. Cháu phải của nhà này đến sáng mai. Cháu không được ra ngoài trong bất kể trường thích hợp nào mang lại 7 giờ chiếu sáng mai. Ông bà cháu sẽ không gọi hay rỉ tai với cháu cho tới lúc đó. Lưu giữ kĩ, không được rời chống vì bất cứ lí vị gì. Ta đang cho phụ huynh cháu biết chuyện gì vẫn xảy ra." Bà ta nói với một giọng trầm trọng khiến tôi chỉ biết gật đầu.

"Cháu đề xuất nghe theo mọi hướng dẫn của K-san." - ông bảo tôi - "Và không khi nào được rời mảnh giấy mà bà ấy đưa. Và nếu gồm chuyện gì xảy ra, hãy ước nguyện. Còn nữa, lưu giữ khóa cửa lại lúc ông cùng K-san đã ra ngoài." Họ rời khỏi hành lang. Sau đó, tôi đóng cửa phòng ngủ và khóa lại. Tôi bật TV và rứa xem, nhưng lại tôi cảm thấy lo lắng đến phạt ốm. Bà khiến cho tôi bim bim và cơm nắm, nhưng tôi không thể ăn nổi. Tôi xúc cảm như bị gắng tù, cảm giác suy sụp với sợ hãi. Tôi ở xuống giường và thiếp đi thời điểm nào không biết.

*

"Cháu đang làm những gì thế?" Ông hỏi. "Cháu hoàn toàn có thể mở cửa ngõ được rồi đó." Tôi liếc chú ý sang phía bên trái và xương cột sống của tôi lạnh buốt. Muối trong chén đang dần đưa sang color đen. Tôi xích lui ra khỏi cái cửa. Body tôi run rẩy bởi vì sợ. Tôi quỳ xuống trước bức tượng phật phật và núm mảnh giấy da thật chặt. Tôi vô vọng cầu xin giúp đỡ.

"Xin hãy cứu con khỏi Hachishaku sama", tôi rên rỉ.

Rồi sau đó, tôi nghe thấy giọng nói từ ngoài cửa: "Po… Po… Po… Po… Po… Po… Po…" cửa nhà lại gõ tiếp. Tôi đã vượt qua lúng túng và cúi đầu trước bức tượng, nửa khóc, nửa mong nguyện cho đến hết đêm. Muối trong cả 4 chén bát đều đã đen hết.

Tôi ngước nhìn đồng hồ. Đã 7 giờ đồng hồ 30 sáng. Tôi cẩn thận mở cửa. Bà và K-san đứng bên ngoài đang hóng tôi. Khi bà chú ý mặt tôi, bà đã bật khóc. "Bà mừng là cháu vẫn còn sống" - bà nói. Tôi đi xuống lan can và quá bất ngờ khi thấy bố mẹ tôi vẫn ngồi vào bếp. Ông tôi mang lại và bảo: "Nhanh lên! chúng ta phải đi đấy!" shop chúng tôi đi ra cửa chính và có một cái xe van màu sắc đen khủng đang ngóng lăn bánh. Vài tín đồ trong làng mạc đứng quanh đó, chỉ vào tôi cùng thầm thì: "Cậu nhỏ nhắn đó đấy". Cái xe van đó tất cả 9 chỗ, họ đặt tôi tức thì giữa, 8 người lũ ông quây quanh mặt cạnh. Bà K-san ngồi ở ghế ngồi lái xe. Người bên trái tôi, nhìn tôi và bảo rằng: "Cháu đang gặp mặt phải rắc rối. Chú biết con cháu hẳn vô cùng lo. Chỉ cần giữ đầu óc yên tâm và nhắm đôi mắt lại. Bọn họ không thể nhìn thấy, nhưng cháu thì bao gồm thể. Đừng mở mắt cho đến khi bọn họ rời khỏi phía trên an toàn."

Ông tôi tài xế phía trước, xe bố tôi theo sau. Khi toàn bộ đã sẵn sàng, đoàn xe bé dại của chúng tôi ban đầu lăn bánh. Cửa hàng chúng tôi đi hơi chậm... Khoảng chừng cỡ 20km/h, bao gồm khi chậm rãi hơn. Một lúc sau, K-san nói "Đây là nơi chúng ta gặp khó khăn khăn," và bắt đầu thầm khẩn cầu dưới tương đối thở ấy. Đó là dịp tôi nghe thấy tiếng nói ấy. "Po… Po… Po… Po… Po… Po… Po…"

Tôi cụ lấy mảnh giấy da nhưng mà bà K-san bỏ vô tay tôi. Tôi cúi đầu, cơ mà tôi lại quan sát ra bên ngoài. Tôi nhận thấy một cái váy white lay bay trong gió. Nó chạy theo cái xe cộ van. Đó là Hachishaku sama. Nó ở phía bên ngoài cửa sổ, tuy thế vẫn bắt kịp với chúng tôi. Sau đó, đùng một cái nó cúi xuống, quan sát vào loại xe tải.


Chuyên mục: Tin Tức