Chiến dịch huyền thoại: hồ sơ mật (phần 1, chương 1

     

Cách đây vài ngày, nhà phát hành Vietnam Esports đã công bố loạt truyện giới thiệu về các nhân thứ trong Chiến Dịch lịch sử một thời mang tên: làm hồ sơ mật. Chương thứ nhất của cỗ truyện này sở hữu tên “Những điều ẩn giấu” với bố chương đã có được công bố. Mời chúng ta cùng quan sát và theo dõi nhé!


Nhân vật

Lightspeed

Tên thật: Martin.

Bạn đang xem: Chiến dịch huyền thoại: hồ sơ mật (phần 1, chương 1

Chức vụ: chỉ đạo của Biệt team Falcon.Xuất thân: chưa rõ.Mối quan lại hệ đặc biệt: Assassin, đen Rose.Đặc điểm: bao gồm sở trường với những phương châm ở cự ly gần với phạm vi gần kề thương rộng lớn lớn, hủy hoại mọi quân thù xuất hiện trước mắt. Tăng 1200 ngay cạnh cho tất cả các chiến hữu bên mình.Vũ khí sở trường: Shotgun.

Assassin

Tên thật: ko rõ.Xuất thân: tổ chức Rồng.Đặc điểm: căm thù các tổ chức khủng tía từ nhỏ. Khi to lên cô gia nhập tổ chức Rồng và đổi mới 1 trinh sát mà kẻ thù nào cũng cần dè chừng.

Natasha

Xuất thân: quân nhân đánh thuê. Là thành viên cốt yếu của Falcon ngay từ đông đảo ngày đầu.Đặc điểm: bao gồm biệt tài giúp đội trưởng áp dụng lượng huyết của địch, khả năng tương đối toàn diện. Bức tốc 12% lực tấn công ngoài cho toàn bộ các chiến hữu mặt mình.Vũ khí sở trường: Súng trường.

Tracie

Chưa rõ xuất thân và vì sao gia nhập biệt đội Falcon.Đặc điểm: bắn tỉa để phá hủy đội trưởng của địch đầu tiên, yêu thích là tấn công phương châm xa.Vũ khí sở trường: Súng bắn tỉa.

Cobb

Ít nói, kiệm lời, Cobb luôn mang theo nhiều đạn bên fan để chuẩn bị đáp trả đối thủ mà không cần thiết phải nói.Đặc điểm: năng lực tải đạn lớn, có thể duy trì khả năng tạo áp lực tiếp tục về hỏa lực, bức tốc thêm 12% kỹ năng chí mạng cho toàn bộ các chiến hữu bên mình.Vũ khí sở trường: Súng máy.

Chương 1: Lá thư từ Paris

Dù chuỗi music ấy bị nhấn chìm ngập trong sự xa xăm, mộng mị, Martin vẫn có thể nhận ra điệu chuông rất gần gũi phát ra từ dòng iPhone X2 khu vực đầu giường. Anh lắc táo bạo đầu, núm xua đi sự nặng trĩu nề căng thẳng vì giấc ngủ dài. Bằng những ngón tay vẫn còn uể oải, Martin cùng với tay lấy chiếc smartphone và hé mắt nhìn. Số lạ, anh bẻ khóa máy cùng áp điện thoại cảm ứng sát tai, hơi nheo mày cực nhọc chịu.

– À… dạ, bao gồm phải số của anh ý Martin, chủ căn hộ cao cấp 6H không ạ?

– Ừ – Martin căng thẳng mệt mỏi đáp, xoa nhẹ hai thái dương.

– Anh tất cả thư được đăng ký thương mại & dịch vụ chuyển vạc tận tay ạ, liệu tôi rất có thể lên phòng ko ạ?

Martin hơi chững lại, thiếu hiểu biết trên trái khu đất này còn ai lại áp dụng thư tay truyền thống, sinh sống cái thời điểm năm 2026. Và đặc biệt hơn hết, dù lục tung trí óc Martin vẫn cần thiết ra được 1,2 cái brand name đủ gần gũi để viết thư tay đến anh. Cũng từ rất lâu rồi, Martin vẫn sống trong vỏ bọc cô đơn, không bè bạn.

– Được, anh cứ lên, tôi sẽ chờ cửa.

– Dạ dạ, tôi đã lên ngay lập tức ạ! – Gã giao thư hồ hởi đáp.

Martin cụp máy, anh lờ đờ bước khỏi giường, lách qua mớ đồ vật lỉnh kỉnh nằm la liệt mọi sàn nhà. Anh tiến vào bếp, nốc cạn ly nước lọc trong tủ lạnh lẽo rồi cúi người xuống dòng tủ bên dưới bồn rửa chén, lôi ra chiếc hộp giấy được giấu gần cạnh góc khuất.

Anh mở hộp, nhặt khẩu Beretta DOD35, kiểm tra họng súng cùng ổ đạn. Sau thời điểm đã chắc chắn là mọi thứ, Martin gạt chốt an toàn, giắt khẩu súng vào đai quần rồi chậm rì rì tiến ra chống khách. Anh kéo chiếc ghế salon xiêu vẹo vào góc nhà, thong thả ngồi xuống và kháng cằm quan giáp cảnh cửa gỗ màu trắng dẫn ra ngoài hành lang.Tiếng gõ cửa ngõ 3 nhịp vang lên.

– Anh Martin, tôi đây, fan giao thư.

– Ok, cứ đẩy cửa vào.

Gã giao thư đẩy vơi cửa, khá rón rén quan sát xung quanh. Gã mang đồng phục, team nón lưỡi trai, với chiếc túi balo vải màu xám lớn. Tức thì khi ánh nhìn gã quét ngang góc phòng và bắt gặp Martin vẫn lăm lăm cố kỉnh khẩu súng, gã giật phun mình tấn công rơi cả lá thư đang nạm trên tay.

– Anh Martin… tôi.. – Hắn nói bởi giọng hốt hoảng, song mắt khiếp sợ dán chặt vào họng súng.

Martin áp ngon tay vào môi, ra dấu mang lại hắn yên ổn lặng. Anh trỏ khẩu pháo về phía chiếc balo và phong thư, ngay mau chóng hiểu ý, gã chuyển thưa cởi túi balo và cúi bạn nhặt rước lá thư bởi những ngón tay run rẩy, đoạn chậm rãi thảy về phía Martin.

Martin đã từng có lần thấy hết sức nhiều ánh mắt sợ hãi trước họng súng của mình, bao gồm kẻ vẫn giữ được bình tâm và diện mạo dối trá, gồm kẻ lại lúng túng đến không hề chút hồn vía, lo lắng như thể lần trước tiên trong đời nhận thấy thần chết. Và ánh nhìn của gã đưa thư này, Martin xếp hắn vào dạng bạn thứ hai. Nghĩ về đoạn, anh thu súng, chậm rãi kiểm tra chiếc túi balo của hắn. Chỉ toàn thư và thư.

– ngán thật, tôi cứ hy vọng sẽ kiếm được vài tía khẩu súng trong ba lô – Martin cười khẩy.

– Thưa anh Martin… tôi… – Gã đính bắp sợ hãi hãi.

– Tôi biết, xin lỗi, cũng do tôi nhiều nghi quá – Martin vươn vai ngáp lâu năm – Cũng vị lâu rồi, không có ai thư từ đẳng cấp này đến tôi.

– … Tôi xin hứa là tôi vô can, tôi chỉ nhấn thư và mang tới đây cho anh thôi…

– Tôi biết, anh rất có thể đi.

Martin xách chiếc túi balo và kẹp tờ 5$ đưa mang lại gã đưa thư, gã xanh mặt gửi tay thừa nhận lấy rồi quay bạn biến thẳng, không đợi mang đến giây máy 2.

Martin nhặt lá thư, thả fan xuống ghế salon. Anh lờ đờ xé bao giấy mặt ngoài, nhằm rồi chết lặng lúc thoáng bắt gặp lá thư mặt trong: Góc trái lá thư được đóng góp phù hiệu nhỏ đại bàng cụp lấy cái chìa khóa bạc, hình hình ảnh đã theo Martin rộng nửa đời, biểu tượng của Cơ quan an ninh Quốc Gia (NSA), địa điểm Martin vẫn từng xem là ngôi nhà lắp thêm 2.

Xem thêm: Guide Fiora Mùa 10: Bảng Ngọc, Cách Chơi Fiora Mùa 7 Một Tướng Solo Top Khá Tốt

Nhưng mặc dù vậy, NSA chưa lúc nào chọn bí quyết liên lạc này so với nhân viên của mình vì nguyên nhân bảo mật, phần đông lá thư này được nhờ cất hộ chỉ nhằm mục đích những mục đích mang tính truyền thống thủ tục. Và, vào trường hợp này, là để thông báo cho gia đình biết sự hy sinh của một tín đồ nhà, một người thân trong gia đình thuộc.

Martin mở nhẹ đầy đủ nếp gấp, lướt mắt ngang bức thư với cảm hứng chua xót đang béo dần trong tâm ngực khi tạm dừng ở chiếc tên được ấn sẫm màu. Đó là Rose.

Đã 6 tháng trôi qua kể từ đêm sau cùng anh chạm chán Rose, vào cái ngày anh từ vứt đội Alpha, từ bỏ NSA. Cô ta sẽ khóc vào tối ấy, một hành vi mềm yếu tưởng như chẳng bao giờ tồn tại ở một người như Rose. Suốt nhiều tháng ngày chiến đấu kề vai sát cánh nhau, Martin đang không thể định nghĩa được quan hệ giữa anh với Rose. Chỉ một vài bước nữa, chắc rằng cả hai vẫn ở cùng cả nhà lúc này, dẫu vậy không, anh cùng Rose dường như không đi chung bé đường, khi Martin ra quyết định từ vứt chút lòng tin còn còn lại ở NSA cùng tự ý ly khai ngoài tổ chức.

Nhưng dù vậy nào đi nữa, anh vẫn dành riêng hết tình yêu cho Rose, và Rose cũng thế. Bao gồm lẽ, đó là tại sao mà Rose đã chọn Martin làm khu vực lá thư báo tử này được gửi đến.

“Lời phân chia buồn sâu sắc từ Paris. Thiếu hụt Tướng Erwin, cục trưởng Cục bình an Châu Âu, NSA”.

Martin buông rơi lá thư bên trên sàn nhà, vò đầu bằng những ngón tay đau đớn. Lá thư không thể nói rõ lý do vì sao Rose hy sinh, tuy vậy Martin đang tiếc nuối cùng cực, giá chỉ như anh có mặt tại đó, xuất hiện tại Paris, cùng ở bên Rose vào thời tự khắc sinh tử… thì gồm lẽ, lá thư này đang chưa bao giờ được viết ra.

Tiếng chuông điện thoại cảm ứng vang lên lần đồ vật 2. Screen không hiển thị ngẫu nhiên dãy số nào. Một công nghệ bảo mật hay sử dụng của NSA. Đầu óc trống trống rỗng và bi tráng bã, dẫu vậy Martin vẫn ra quyết định nghe máy và lắng nghe những điều phía NSA ao ước nói cùng với anh.

– Lightspeed, tôi là Erwin, tín đồ viết lá thư mang lại cậu. Tôi cực kỳ lấy làm tiếc về Rose.

– Tôi đang không dùng cái brand name đó lâu lắm rồi.

Martin đáp gọn, đầu dây bên đó thoáng lặng lặng.

– Tôi biết cậu vẫn rất ảm đạm bã, khó có thể vượt qua được sự mất đuối này. Nhưng, kỳ thực, chúng tôi đang rất nên sự vững đá quý của cậy ngay thời khắc này, Đại Úy Martin.

– những ông luôn luôn cần mọi thứ, đúng chứ? – Martin lạnh lẽo lùng.

– Tôi nghĩ, chúng ta nên gặp mặt mặt trực tiếp để tôi có thời cơ giải bày…

– Xin lỗi ông Erwin, đã 6 tháng rồi tôi chưa nổ súng một lần nào, với tôi hạnh phúc vì điều đó.

Martin húi máy, cơ mà chỉ tích tắc vài giây sau, tiếng gõ cửa phòng anh lại vang lên.

– Ai đó?

– Là tôi, bạn đưa thư thưa anh Martin.

Không ngóng câu vấn đáp của Martin, gã gửi thư đẩy của bước vào. Nhưng, đứng trước phương diện Martin đã mất là gã đưa thư hại hãi, run lẩy bẩy ban nãy, cơ mà với trạng thái vững chãi hơn hẳn. Sau sống lưng anh ta là nhì người bọn ông không giống đang chú ý dán đôi mắt vào Martin, 1 trong những hai vẫn vẫn áp điện thoại vào tai.

– Là tôi, Erwin, tôi vừa nói chuyện với cậu.

Người bầy ông đứng tuổi, bao gồm chất giọng Pháp kia nói từ tốn, rồi cất điện thoại vào túi quần.

– Đây là Jack, nhân viên cấp dưới của NSA, lo sợ câu sẽ không hài lòng, đề nghị tôi đã hướng đẫn Jack ko được trailer thân phận lúc giao thư cho cậu.

– Ừ – Martin đáp nặng nề nề, liếc sang góc nhìn đang né tránh của Jack.

– Còn đó là ngài Patton, tôi tin chắc hai bạn chưa chạm chán nhau.

Tướng Erwin chỉ quý phái người đàn ông đầu bạc bên cạnh, khuôn mặt ông ta bị biến dạng bởi lốt sẹo chạy lâu năm từ mang tai đến tận khóe miệng, ánh mắt sắc lẻm vẫn dọi thẳng về phía Martin.

– Đã đến nước này, thì xin mời vào nhà.

Martin lờ đờ nói, mắt đảo quanh cha vị khách hàng không mời mà lại đến. Cả ba đồng ý cám ơn cậu cùng tiến vào chống khách. Sau thời điểm nhìn xung quanh và không kiếm được bất kỳ chiếc ghế làm sao khác để ngồi, Erwin và “gã gửi thư” Jack lo âu thấy rõ, trong lúc Patton chỉ cười khẽ với tựa tín đồ vào ô cửa sổ.

– Như tôi đã trao đổi, Martin à, shop chúng tôi rất tiếc vì chưng sự ra đi của Rose…

– Vậy thì có tác dụng ơn, đừng mang cô ta làm cái cớ nhằm mồi chài tôi quay trở lại NSA. Có tác dụng ơn cất mẫu sự hèn hạ đó đi, và đừng lôi Rose ra làm tấm bình phong cho các anh nữa.


Chuyên mục: Tin Tức