Hình ảnh anime dễ thương màu hồng

     

Site Navigation

Fandoms Browse Search About Search Works

Work Search: tip: "sherlock (tv)" m/m NOT "sherlock holmes/john watson"


Summary:

“Đúng thật là tôi đang có tình ý với em đấy.”

Chung Ly cười thầm, “Tôi còn đang bâng khuâng đến chừng nào thì em mới để ý.”Mọi người hình như đều biết Childe và Chung Ly đang yêu nhau.Ai cũng vậy, thật sự, chỉ trừ Childe ra.

Bạn đang xem: Hình ảnh anime dễ thương màu hồng


Notes:

Cảm ơn tác giả melecs đã viết nên tác phẩm này và cho phép dịch qua tiếng Việt.

Tác phẩm được dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không chuyển ver, repost.


Tonia

 

Thư của anh tư luôn là những bất ngờ đáng mong chờ. Cứ mỗi vài tuần, Tonia đều được nghe hết thảy các cuộc phiêu lưu phi thường của anh ở Ly Nguyệt: những nhiệm vụ mạo hiểm, những con người kỳ diệu mà anh gặp gỡ, tất cả những địa điểm yêu thích của anh. Thư Ajax gửi cũng rất hấp dẫn, như thể đang đọc tiểu thuyết vậy. Em không thể đợi được đến ngày anh về đến nhà, và em có thể nghe chính anh kể chuyện.

Mô tả của anh về con người là thú vị nhất. Anthon luôn thích những pha hành động trong thư, nhưng cuộc sống thường nhật của Ajax mới là thứ thu hút Tonia. Anh viết về vị lãng khách tỉ thí với mình mỗi tuần, về chuyện câu cá ở Vân Lai Hải, và về các thành viên khác trong Fatui. Có vẻ anh tư của em không có nhiều bạn, thật đáng buồn thay, nhưng điều đó khiến việc phải hồi âm ngay lập tức càng thêm quan trọng, để anh không cảm thấy cô đơn quá lâu.

Có một người nọ mà anh viết đến thường xuyên, người mà anh gọi là Chung Ly tiên sinh. “Nếu em đến thăm Ly Nguyệt,” anh viết, “Anh nhất định sẽ giới thiệu em với Chung Ly tiên sinh. Anh luôn muốn được xem tiên sinh sẽ đối với trẻ con ra sao! Tiên sinh đôi khi làm anh gặp rắc rối, nhưng ngài là một người bạn tốt. Nhớ nhe em, muốn làm bạn lâu dài thì phải qua vài chông gai thách thức!” Tonia ghi tạc vào lòng.

Ajax kể chuyện anh và Chung Ly tiên sinh dùng bữa cùng nhau, và uống trà, tiên sinh mua quà tặng Ajax còn Ajax thì trả tiền mua. Snezhnaya có câu: Mora giúp ích cho ta, vì người thân thiết tiếc gì Mora. Chung Ly tiên sinh hẳn phải rất đặc biệt, rất rất đặc biệt.

Tonia cố gằng tưởng tượng hình ảnh Chung Ly tiên sinh cùng với anh tư. Sau bấy nhiêu năm xa cách, càng khó để tưởng tượng Ajax sẽ trông thế nào ở hiện tại. Nhưng từ thư của anh, em biết được Chung Ly tiên sinh rất cao và anh tuấn, màu mắt như hổ phách và nề nếp thì miễn chê. Và bởi vì ngài ấy hoàn hảo đến vậy, anh tư của em rất muốn đánh với ngài một trận. Đây là nguyên nhân Tonia không hiểu nỗi bọn con trai. Em đã đọc to bức thư này với chị gái, chị giải thích rằng Chung Ly tiên sinh là “bạn đặc biệt” của Ajax và “đôi khi con trai muốn thách đấu với những người họ thật sự ưu ái.” Tonia vẫn không nắm bắt được kiến thức này. Chắc hẳn là chuyện của người lớn.

Một đêm nọ, khi Tonia bước nhẹ xuống cầu thang để lấy nước, em nghe lỏm được cha mẹ đang nói chuyện với nhau. “Hồi đó viết thư tôi cũng kể cho cha mẹ nghe về mình kiểu này mà. Khi nó vào Fatui, mình có liệu trước là sẽ có chuyện này không? Thằng ranh hễ gặp cái gì cũng muốn nhào vô đánh lộn mà bây giờ đã biết thương người ta rồi kìa!” Thương?

“Hưm, tôi đã mong là nó sẽ kết hôn với người Snezhnaya, nhưng “Chung Ly tiên sinh” này nghe cũng hợp với nó lắm. Tôi đã hỏi thăm gia đình cuối phố có quan hệ với cảng Ly Nguyệt, và họ bảo anh ta là người có địa vị cao, làm nghề tư vấn tang lễ.”

Anh tư, thương Chung Ly tiên sinh? Tonia còn không biết là hai người đàn ông có thể yêu nhau được như vậy! Cho nên Chung Ly tiên sinh là kiểu “bạn đặc biệt” như thế đó sao…

Tonia lén lút lấy nước và quay về phòng mình, lấy ra bộ đồ dùng viết lách đẹp nhất của em trong ánh đèn mờ. Em đang viết thư giữa chừng cho Ajax, và giờ thì cần thêm vào một câu.

Tonia viết:

Tái bút: Chừng nào anh kết hôn, anh mời em đến Ly Nguyệt để cầm hoa cho anh nhé! Em ủng hộ anh, anh tư.

Hoàn hảo.

 

 

Hương Lăng

Vạn Dân Đường không chỉ có tiếng với thực đơn đa dạng nhất ở Ly Nguyệt mà còn vì đây là chốn hẹn hò số 1 trong thành phố, theo đánh giá của nhiều cẩm nang du lịch. Lưu Ly Đình và Tân Nguyệt Hiên thì cao cấp hơn, đương nhiên, nhưng không nơi nào đem đến trải nghiệm “ẩm thực Ly Nguyệt bình dân” nhiều như Vạn Dân Đường.

Nhờ danh tiếng của họ, Hương Lăng đã từng thấy qua vô số những cặp đôi thú vị ghé qua. Vui nhất là khách du lịch, những ai không quen với hương vị đậm đà của Ly Nguyệt. Cặp đôi yêu thích của Hương Lăng đương nhiên là Trùng Vân và Hành Thu (giá như họ cứ đến với nhau luôn đi mà! Hương Lăng lúc nào cũng như bà mối mỗi khi hai người họ đến đây). Rồi đến lượt Chung Ly tiên sinh, vị khách quen đã nhiều năm qua. Ngài luôn gọi món cá chép đen hấp vì nguyên liệu đặc trưng của nó là túi lưu ly, và Hương Lăng rất vinh dự khi một người đáng kính như Chung Ly tiên sinh chọn ăn tại đây.

Và rồi ngài lại dẫn theo một người khác, một nhà ngoại giao Snezhnaya với quá nhiều tiền và không có khả năng dùng đũa. Qua nhiều tháng ròng, Hương Lăng đã chứng kiến tiến triển quan hệ giữa hai người họ, và hiện tại đã đủ tự tin để nói rằng họ đang yêu nhau. Dù sao đi nữa, còn ai có thể quan sát những đôi yêu nhau của Ly Nguyệt tài tình hơn chính cô chủ của chốn hẹn hò số 1 đây?

Childe chưa từng một lần nỗ lực tập ăn đũa, và Hương Lăng đã nghiệm được nguyên nhân vào một ngày kia khi Chung Ly tiên sinh đút thức ăn cho Childe. Chính sự tương tác đó đã mở cho Hương Lăng một con mắt thứ ba, và từ đó cô nàng đã luôn cẩn thận theo dõi hai người họ. Cô thậm chí còn nhắc với Đầu bếp Mão dạo trước: “Vậy, cha nghĩ sao? Hai người họ ở với nhau dễ thương hết biết, phải không?”

Nhưng đầu bếp Mão vẫn không bị thuyết phục: “Con gái mấy đứa làm sao vậy, lúc nào cũng ghép cặp mấy cậu đẹp trai với nhau trong đầu? Cha thấy họ trông giống đối tác làm ăn hơn.”

Rõ ràng, Hương Lăng có thể thấy được điều gì đó giữa họ mà đầu bếp Mão không nhận ra.

Một ngày kia, Childe mang theo một đôi đũa khác đẹp. Khi xem xét kĩ hơn, Hương Lăng đã nhìn ra đôi long phượng khắc trên thân đũa mạ vàng. Vừa đủ tốt để làm sính lễ! Cố tỏ ra tình cờ hết sức có thể, cô hỏi, “Wow, Childe, đôi đũa đẹp quá! Anh mua ở đâu vậy?”

“Ồ, đây sao?” Childe vụng về khẩy đôi đũa, “Là quà Chung Ly tiên sinh tặng đấy! Có đẹp không?” Ánh mắt anh nhìn Chung Ly tiên sinh lúc đó, đôi mắt sáng nhất của Childe mà Hương Lăng từng thấy qua – đúng vậy, tất thảy mọi nghi ngờ của cô nàng rằng hai người này không yêu nhau đã bị loại bỏ hoàn toàn. (Cô cũng nghi rằng tiền mua quà không phải do chính Chung Ly tiên sinh trả đâu, xét về thói quen tiêu dùng của ngài ấy.)

“Đúng, làm rất kỳ công,” Chung Ly tiên sinh hớp một ngụm trà, “Tôi cho rằng một đôi đũa tốt sẽ khuyến khích cậu tập dùng đũa.”

Đương nhiên là không hề có chuyện đó rồi. “Ha! Tiên sinh kỳ vọng vào tôi nhiều thế, Chung Ly tiên sinh. Anh chỉ nên đích thân dạy tôi thôi,” Childe nghiêng vào, tay chống cằm, gần như đang bĩu môi.

“Tôi có dạy cho cậu đó chứ.” Được xem một người nhã nhặn, đúng mực như Chung Ly tiên sinh cãi vặt với người yêu như thế này – quả là hiếm thấy.

“Học phải đi đôi với hành, tiên sinh biết mà.”

Đến đây thì Hương Lăng cảm thấy mình đang cản trở chuyện riêng của người ta rồi. Cô dẹp dọn dĩa đã ăn xong và mau chóng lui về bếp. Qua bức tường hở, Hương Lăng dõi theo Chung Ly tiên sinh cầm tay tập cho Childe, chỉnh sửa từng ngón quanh thân đũa.

Bên cạnh cô, Đầu bếp Mão thì thầm, “Cha thấy cha thua con tiền cược rồi.”

 

 

Hành Thu

 

Không nơi nào khiến Hành Thu muốn tận dụng thời gian rảnh của mình nhiều bằng ở bên cạnh Trùng Vân. So với không khí tù túng trong trụ sở của Thương hội, ở cùng Trùng Vân rất tự do tự tại. Vào ngày nắng đẹp này, họ dạo chợ cùng nhau, vừa ghé vào hiệu sách. “Cái này cậu thấy sao?” Hành Thu hỏi, đưa ra một cây bút lông trắng, “Quá cầu kỳ?”

“Đẹp.” Trùng Vân gật đầu, và Hành Thu biết ngay là cậu thật lòng.

Một tiếng cười vang lên gần đó. Hai cậu trai quay sang, chỉ để tìm thấy Chung Ly tiên sinh và Childe của Fatui. Người trong thành ai cũng biết đến họ; sự hiện diện của họ có hơi gây sự chú ý. Dù rằng, Hành Thu rất mực kính trọng Chung Ly tiên sinh, họ quả là một cặp lạ kỳ, Hành Thu nghĩ. Nói đi cũng phải nói lại, bản thân cậu và Trùng Vân cũng vậy thôi.

Chung Ly tiên sinh bắt gặp ánh nhìn của hai cậu trai và gật đầu với họ, “Chào các cậu.”

“Thấy không, ai cũng ra đây hưởng thụ trời nắng đẹp cả.” Childe nói, làm Chung Ly tiên sinh nhìn sang anh ta với sự ưu ái khiến Hành Thu giật mình.

Cậu không thể không nhìn chằm chằm vào hai người đàn ông đang đứng xem đồ ở quầy hàng bên cạnh. Hai người ai chạm vai khi Chung Ly tiên sinh chỉ vào một món đồ cổ trông đắt đỏ nào đó, và rồi tay của Childe đặt lên cánh tay tiên sinh… Hành Thu không nhìn sang nơi khác được.

Hành Thu không phản đối gì với tình yêu đồng giới; thực ra, nhiều tác phẩm tình cảm lãng mạn yêu thích của cậu là, um, truyện tình trai. Lúc đầu, cậu tự bào chữa bằng cách thuyết phục bản thân rằng cốt truyện hay thường đến từ những loại tiểu thuyết như vậy, nhưng cuối cùng, cậu đành phải thừa nhận rằng có lẽ bản thân cũng muốn có một mối quan hệ như thế. Anh trai từng có lần tìm thấy một trong những tiểu thuyết tình trai khá rõ rệt của cậu, và tiến hành rời khỏi phòng mà không nói gì. Hành Thu coi đó là một dấu hiệu tích cực.

Đọc về hai người nam yêu nhau trong sách là một chuyện, nhưng cậu chưa bao giờ thấy được ngoài đời. Và giờ đây – Có đủ cơ sở để cho rằng vị tiên sinh tư vấn lễ tang đang yêu đương với một thành viên của Fatui rồi, phải không? Nhưng cách Chung Ly tiên sinh hơi tựa người ra sau về phía Childe – Hành Thu thấy được điều gì đó bên trong. Thật lôi cuốn, giống như… Hành Thu không nhìn họ nữa mà tập trung lên Trùng Vân bên cạnh cậu. Bất ngờ thay, sự chú ý của Trùng Vân cũng đang hướng về phía hai người thanh niên kia. Trong nửa giây ngắn ngủi, dòng suy nghĩ thường rất trật tự của Hành Thu lại đi lạc đến phương nào và chỉ còn sót lại những hình ảnh ngón tay Trùng Vân đặt trên cánh tay cậu, Trùng Vân cười với cậu, cậu tựa người lên Trùng Vân.

Đúng. Giống như vậy đấy.

Ở quầy hàng cạnh bên, Childe lấy ra một túi Mora và mua món đồ cổ đó cho Chung Ly tiên sinh như thể anh đã quen như vậy. Và cùng nhau họ đi mất, thoả mãn trò chuyện với nhau.

Hành Thu nói trước, “Trùng Vân… Cậu có nghĩ họ…?

“Hmm, tôi không biết. Bất ngờ thật.” Giọng cậu khàn khàn, và Hành Thu để ý thấy một vệt hồng nhạt trên má cậu. Thấy thương ghê.

“Phải không?” Hành Thu kéo tay áo cậu, không có gan nắm lấy cánh tay. “Thì, cậu còn muốn đi mua đồ ăn vặt cậu thích không?”

Trùng Vân do dự. “Chẳng phải… hồi nãy cậu muốn cây bút này sao? Tôi, ơ, tôi mua nó, cho cậu.”

Trái tim Hành Thu tan chảy ra. “Oa, cậu thật là tốt nhất, Trùng Vân thân mến của tôi!” Và vị thiếu gia nọ rất biết ơn rằng, hôm nay, hai người họ đã gặp trúng cặp đôi kỳ lạ kia.

 

 

La Signora

 

Đôi lúc La Signora ước gì chỉ có mười Quan chấp hành Fatui thay vì mười một. Có lẽ thậm chí chín thôi thì càng tốt, nếu có thể đá cả Childe lẫn Scaramouche… Bây giờ có muốn nằm mơ tiếp cũng chẳng được. Childe là Quan chấp hành trẻ tuổi nhất, cho nên cũng không ngạc nhiên mấy khi cậu ta là kẻ kiếm chuyện nhiều nhất. Dù làm việc hiệu quả và luôn xử lý đến nơi đến chốn, nhưng với La Signora, cậu ta vẫn là nguồn cơn gây đau đầu.

“Childe, đừng lởn vởn nữa và kiếm việc để làm đi.” Lẽ ra bây giờ nàng không nên ở đây mới phải, nhưng tình huống khẩn cấp ở Ly Nguyệt tức là đối phó với Childe.

“Nhưng mà tôi chán,” “Childe” là một cái tên phù hợp với cậu ta, xét thấy lúc nào cậu ta cũng kêu ca như một đứa trẻ*. “Lâu rồi tôi chưa được đánh nhau với ai hết. Tôi chuẩn bị đi quán nhậu để khiêu chiến đây.”

*Chơi chữ: “Childe” và “child (trẻ con)” có cùng cách phát âm. Tên gốc tiếng Trung là 公子 (gōng zǐ), nghĩa là “công tử”.

“Và gây thêm tai tiếng cho chúng ta, hoàn hảo.”

Childe than. “Tôi cần có nhiệm vụ hoặc ai đó để thách đấu!”

Nực cười; Signora có công việc thực sự phải thực hiện thay vì ngồi làm vú em. “Sao không đi tìm tình lang của cậu đi?”

Những lời đó như tiếp thêm năng lượng cho Childe. “Ahahaha, tình lang? Ai thế nhỉ? Vlad và tôi gần đây đang rất thân thiết, nhưng không thân đến mức đó.”

Đã hay sinh sự còn thiếu thông minh. “Ôi, cậu biết đấy, một vị cựu Nham Thần nào đó mà cậu đã và đang theo đuôi như con cún vì cậu thích người ta rất nhiều.”

Childe cười trong lo lắng. “A, đó chỉ là tưởng tượng của cô thôi! Bọn tôi chỉ chơi thân thôi mà.

Thay vì chỉ ra rằng Childe không đơn giản chỉ “chơi thân” với bất kì ai ngoài người nhà, Signora nói, “Cậu giữ hoa mà ngài ta tặng trên bàn bao lâu rồi?”

Đó là một bó nghê thường đủ để làm một người như Signora phải rung động. “Ai tiên sinh cũng tặng quà như vậy cả.”

Nàng thở dài. “Tôi hết nói nổi với cậu.”

Và Childe lại quay về trầm mình trong sự nhàm chán, chỉ khác ở chỗ tĩnh lặng hơn thôi. Tốt. Mong rằng như vậy sẽ cho kẻ khờ này đủ thời gian suy ngẫm cần có.

Xem thêm: Tháng 5 Tới Cùng Sao Kim Kim Ngưu, Ma Kết Trong Mối Quan Hệ

Signora nghĩ về sáu năm trước khi Childe mới gia nhập Fatui. Bất ngờ thay, cậu ta đã chính chắn hơn qua năm tháng. Hồi trước chỉ là một thiếu niên ngông cuồng gây chiến ngay cả trong nội bộ Fatui. Cậu ta và Scaramouche đã đánh nhau mềm xương nhiều lần đến mức Signora không đếm nổi nữa. Chính thái độ đó từ năm xưa đã để lại ấn tượng với mọi người, và làm người ta không ưa cậu. Bản thân Signora không phải người dễ mến vì các lý do khác nhau, nhưng nàng đâu có cố để được yêu thích. Với Childe, tuy nhiên… sẽ tốt cho cậu, nếu có ai thật lòng coi trọng cậu ta.

Chung Ly là phước ba đời của Childe. Signora không thể nhìn ra ngài ta thấy được điều gì ở Childe, nhưng từ một hoặc hai lần nàng thấy họ chung một chỗ, tình ý trao nhau rõ ràng đến buồn nôn. Childe nhìn Chung Ly rất khác với nhìn đối thủ, nhưng vẫn mãnh liệt không kém. Dù cho có vẻ như Childe trao cho Chung Ly nhiều hơn hẳn, cậu ta cũng nhận lại nhiều như lúc cho đi, sự chú ý đặc biệt từ Chung Ly.

Nói chung, giờ thì Gnosis của Nham Vương Đế Quân đã nằm trong tay Nữ hoàng, Childe đã có thể được phái đi đến vùng khác. Nhưng cậu ta đã chọn ở lại Ly Nguyệt vì “lý do ngoại giao”, và khi đó Signora đã . Childe khi mới đến còn là một thằng ranh con, đã tìm được một mái nhà ở đây, trưởng thành ở đây, và yêu lấy nơi này.

Kinh tởm.

Thôi thì, Signora nghĩ, cậu ta chắc sẽ không phải là Quan chấp hành cuối cùng ổn định lại cuộc sống tại một chỗ đâu. Fatui có rất nhiều Mora để tổ chức một đám cưới ra trò mà. Có lẽ sẽ hình thành được thêm quan hệ chính trị có lợi nữa…

 

 

Bài độ nhân

 

Làm việc tại một nhà tang lễ không thể tránh khỏi liên hệ đến sự thần bí. Họ thường phải xử lý những thi thể chết không rõ ràng, hoặc từ hoạt động phi pháp. Nhưng như Chung Ly tiên sinh luôn nói, “Ai cũng xứng đáng được tiễn đưa đàng hoàng.”

Nhưng có lẽ điều thần bí nhất khi làm việc ở Vãng Sinh Đường chính là bản thân tiên sinh ngài. Đã nhiều năm trôi qua từ khi cô xin vào làm Bài độ nhân, dẫu vậy, Chung Ly tiên sinh vẫn là một bí ẩn đối với cô như với bao người khác. Người nọ không hề già đi dù chỉ một ngày, và lại tường tận mỗi một món đồ cổ mà mình gặp qua. Thật đáng ngưỡng mộ thay, ngài cũng sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giúp đỡ mọi người.

Bài độ nhân tự hỏi liệu có ngày Chung Ly sẽ trở nên cô đơn hay không. Dù sao đi nữa, phần lớn các khách hàng của ngài đã mất đi người thân, và Chung Ly tiên sinh không bao giờ ngừng tỏ ra một sự thương cảm tối thiểu đối với họ. Nhưng liệu tiên sinh có một mái ấm riêng nào để trở về không? Ngài đã đến tuổi thành gia lập thất rồi, cô thầm nghĩ. Nói đi cũng phải nói lại, Chung Ly tiên sinh dù 40 hay 25 thì trông vẫn không khác hơn được đâu, với ngoại hình không có tuổi đó của ngài.

“Hãy chuẩn bị giúp tôi ít trà,” Giọng nói trầm ấm của Chung Ly tiên sinh đánh thức cô khỏi dòng suy nghĩ, “Childe sẽ đến đây sớm thôi.”

“Vâng, tiên sinh,” Và cô chuẩn bị pha trà ngay tức khắc. Nói mới nhớ, Chung Ly tiên sinh nói về Childe nhiều hơn hẳn số lần ngài nhắc gì đến vợ con (mà cũng có đâu mà nhắc). Childe… Người này chắc chắn rất thu hút sự chú ý, mà nguyên nhân thì cũng không đúng đắn gì. Văn nhã như Chung Ly tiên sinh lại dính dáng đến loại người như Childe đã đủ kinh ngạc, nhưng thân thiết với anh ta đến mức này rốt cuộc là sao? Cô không thể hiểu nổi.

Có vẻ như Childe đã đến Vãng Sinh Đường đúng giờ, và chào hỏi Chung Ly tiên sinh với nụ cười tươi và vẫy tay. Chung Ly tiên sinh cười chào lại. Nhưng trông rất khác. Tựa như…

Thôi. Thôi rồi.

Bỗng nhiên Bài độ nhân bắt đầu nghĩ kỹ lại về tất cả những lần cô quan sát Childe và Chung Ly tiên sinh trong cùng một phòng. Giờ đây mọi thứ đã rõ, biết rằng Chung Ly tiên sinh muốn có Childe theo kiểu thế kia. Và anh ta là thành viên Fatui! Cô biết tính sao với phát hiện động trời này đây?

“Xin hãy châm trà. Mọi thứ vẫn ổn chứ?” Chung Ly tiên sinh nhìn về phía Bài độ nhân, và đúng vậy, nụ cười của ngài không giống chút nào với chỉ một khắc trước đó.

Cô giữ tay cho chắc, mang đến đó một bình trà sứ cổ, “Vâng, tiên sinh, mọi thứ đều ổn.” Họ cũng đều mang nhẫn trông tương tự với nhau. Chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ?

Thường thì khi Childe ghé qua nhà tang lễ, cô đều cố gắng không nghe lỏm họ trò chuyện. Nhưng giờ đây, khi đã sáng tỏ thì sự hiếu kỳ lại khó lòng cưỡng nổi.

Dù rất có tài ăn nói, Chung Ly tiên sinh thường để người khác nói hết phần nhiều cuộc thoại đến khi ngài góp ý thêm kiến thức về văn hoá hay cổ vật. Nhưng với Childe, tuy nhiên, tiên sinh lại nói chuyện như một người bình dân. Childe đến đây có công chuyện, thế nhưng họ đều dành ra một lát để hàn huyên (dù cô biết rõ là họ vừa gặp nhau xong chỉ hai ngày trước mà): “Là vầy – em gái tôi viết thư cho tôi và nói là là nó muốn cầm hoa cho đám cưới của tôi đấy. Đám cưới của tôi! Từ hồi nào mà nó nghĩ tôi sắp kết hôn vậy, haha…”

Chung Ly tiên sinh bật ra một tiếng cười thích thú, “Biết đâu chừng, chuyện đến sớm hay muộn có khi cậu còn không hay.”

Ai mà biết cấp trên của tôi có thể thẳng thắn đến độ này cơ chứ!

Bài độ nhân nghe không nổi nữa rồi; mặt cô nóng hết lên cả. Cô từ tốn bỏ lại Chung Ly trong văn phòng, tìm đến Hồ Đào trong phòng chính. Bình thường, Bài độ nhân đã đủ sợ hãi bởi sự hiện diện của Hồ Đào, huống chi là nói chuyện. Nhưng sự tò mò đã thuyết phục cô làm những việc ngoài mong đợi. Cô đến gần Hồ Đào. “Thứ lỗi cho tôi, Đường chủ, cô có chăng đã biết Chung Ly tiên sinh và Childe… có phải họ…?”

“Đang yêu đương sao?” Hồ Đào trông thích thú một cách thật lòng, một biểu cảm mà Bài độ nhân chưa từng bắt gặp từ Đường chủ, “Đúng là vậy, thật không may thay. Ít ra, Chung Ly tiên sinh đang nghiêm túc với anh ta. Chung Ly tiên sinh thậm chí đã chuẩn bị cho anh ta một bó hoa nghê thường.”

“Tôi hiểu rồi, cảm ơn cô, Đường chủ.” Đúng như cô nghi ngờ. Chung Ly tiên sinh chưa từng nhắc đến vợ vì ngài đã tìm được một Quan chấp hành thứ mười một tàn ác để cưới hỏi rồi.

Bài độ nhân lưu lại ở phòng chính, giả vờ bận rộn bằng cách vuốt thẳng đồ dùng, mãi đến khi Childe và Chung Ly tiên sinh rời khỏi văn phòng. Họ trông không giống thiếu chỉnh chu chút nào, vậy là tốt – ôi, sao cô có thể suy nghĩ như thế chứ!

“Vẫn vui như mọi khi, Chung Ly tiên sinh.” Giọng điệu của Childe rõ ràng là đang đùa bỡn, và Bài độ nhân lại một lần nữa cảm thấy như thể mình đang quấy rầy.

“Đương nhiên rồi, Childe. Hẹn cậu tối mai ăn tối.”

Sau trước giờ cô không nhận ra chứ? Họ đang che giấu quan hệ ngay dưới mũi mọi người! Là một nhân viên giỏi, Bài độ nhân nghĩ rằng cô nên ủng hộ Chung Ly tiên sinh. Khi cô quay trở lại dọn trà, cô nói, “Tôi mong mọi chuyện đều tốt đẹp với Childe, Chung Ly tiên sinh.”

“Với Childe sao?” Tiên sinh có vẻ ngạc nhiên khi cô hỏi, và rồi ánh mắt ngài tan chảy thành thứ gì đó thật dịu dàng. “Đúng vậy, mọi chuyện đều tốt đẹp.”

Quan chấp hành Fatui kia… Có lẽ anh ta có thể mang lại vài thay đổi tích cực cho Ly Nguyệt dù sao đi nữa.

 

 

Childe

 

Ba tuần trước, Tartaglia đã tự nói với mình rằng anh sẽ thổ lộ tình cảm với Chung Ly. Vào ngày đó, tuy nhiên, trời xuống cơn mưa, nên anh đã quyết định từ bỏ. Tuần kế tiếp, anh tự hứa một lần nữa rằng anh sẽ tỏ tình. Lần này, tiếng thi công xây dựng ở cảng lại quá ồn ào. Tuần sau đó nữa, anh hứa sẽ thực hiện được, và lại như thế, Tartaglia đã không. Thật thảm hại, anh ta có thể lấy đi một mạng người mà không do dự, nhưng việc nói lời yêu như một vai chính trong truyện diễm tình cứ như vượt quá khả năng.

Những cảm xúc này ngay từ đầu đã khó chấp nhận. Chưa bao giờ mà Tartaglia lại bị một ai đó tác động đến độ này. Đúng thật là phần lớn quãng đời thanh niên của anh đã bị tước đoạt kể từ khi gia nhập Fatui, nhưng anh nhanh chóng nhận ra rằng mối liên kết này là điều hiếm có. Có lẽ nếu anh đã có một thời niên thiếu bình thường hơn, anh sẽ gọi nó là “cờ rớt”.

Chuyện bắt đầu khoảng sáu tháng trước, kể cả trước khi Tartaglia biết được thân phận của Chung Ly chính là Nham Thần (anh cố gắng để tức giận về điều này, nhưng phát hiện ấy chỉ làm mọi thứ tệ hơn, vì anh đã nhận thấy rằng sức mạnh tiềm tàng của Chung Ly có sức quyến rũ vô cùng). Anh bắt đầu cảm thấy lòng mình không yên được mỗi khi ở cùng Chung Ly; không phải theo kiểu tiêu cực mà tựa như đang rối bời hơn. Bởi vì Chung Ly đã khơi dậy những ham muốn điên cuồng nhất từ phía anh, và anh không thể nhận ra tại sao. Anh muốn thách đấu với Chung Ly, đúng vậy, nhưng còn nhiều hơn thế…

Tartaglia muốn nuông chiều tiên sinh. Muốn hoàn toàn mạo phạm tiên sinh. Muốn nhìn xem tiên sinh sẽ trông thế nào khi mọi lễ nghi kia và vẻ điềm tĩnh không tỳ vết bị phá bỏ.

Bởi do bản chất của những cảm giác đó, Tartaglia đã xem nó như dục vọng. Hoàn toàn lành mạnh! Nhưng rồi những cảm xúc xoay quanh Chung Ly lại chuyển mình – Tartaglia còn muốn giúp tiên sinh dọn dẹp văn phòng. Nấu súp cho tiên sinh. Hôn tiên sinh khi ngài đang huyên thiên về cổ vật. Sáng sớm thức dậy có tiên sinh ở bên.

Thật ngượng; Tartaglia đáng lý ra phải là kẻ thu nợ sắt đá, chiến binh khiến ai nấy đều khiếp sợ, và một nhà ngoại giao uy quyền. Và đúng thật là thế, anh ta là tất cả những gì kể trên, và mất đến một thời gian dài thì anh mới thuyết phục được mình rằng anh vừa có thể là một Childe tàn bạo, vừa có cả những mộng tưởng về đời sống thường nhật* với vị bạn hữu đã từng là đối tác này. Người mà vô tình cũng là một cựu thần. Tartaglia càng suy nghĩ nhiều, thực tế càng trở nên nực cười, và đó là nguyên nhân anh chưa từng thổ lộ.

*Bản gốc: soft domestic fantasies

Hôm nay anh không viện cớ được nữa. Trời trong mây tạnh, công trình thì thi công tận bên kia thành phố, ánh sáng thắp lên lãng mạn, và hầu như không có mấy ai ở quanh. Họ vừa dùng xong bữa tối ở Lưu Ly Đình, điều mà Tartaglia đã sẵn mong ước là một cuộc hẹn hò (anh thậm chí đã tập dùng đũa, và Chung Ly có để ý). Và giờ, tản bộ quanh Ngọc Kính Đài trong khi Mặt Trời lặn xuống trên bầu trời, anh thật sự cảm thấy như họ đang hẹn hò.

Chỉ để thử thôi: “A, khá là lãng mạn, tiên sinh có thấy vậy không? Đi dạo trên đài cao lúc hoàng hôn…”

“Phải không? Rất lãng mạn,” Chung Ly nói. Dễ mà nhỉ? Sự tự tin của Tartaglia chỉ biết tăng lên vượt bật.

Họ dừng chân tại một nơi kín đáo trên đài, nhìn ra cảng. Mặt Trời mở ra một quãng đường sáng soi giữa Vân Lai Hải. “Chung Ly tiên sinh,” Tartaglia mở lời, “Tôi phải thổ lộ với anh điều này.”

Chung Ly bỗng trông lo lắng bởi sự nghiêm túc đột ngột này: “Hửm? Chuyện là sao?”

Những lần luyện tập độc thoại làm phản diện chẳng giúp ích được gì cho anh ta tại thời điểm này. Dù anh đã lên kế hoạch tỏ tình suốt nhiều tuần nay rồi, anh đã không chuẩn bị được gì cả. “Mình đang làm gì đây, sao căng thẳng chuyện này thế? Bản thân làm gì cũng không bình thường được nổi, phải không.” Nhưng anh vẫn muốn làm. Chung Ly là kiểu người truyền thống; anh có nghĩa vụ với tiên sinh, rằng phải có được ngài theo cách truyền thống dù Tartaglia rất muốn đốt cháy giai đoạn.

Tới lúc dứt điểm rồi.

Tartaglia hít vào một hơi sâu. “Tôi bị anh cuốn hút. Và tôi đang có… ý định yêu đương. Anh muốn làm gì với thông tin này cũng được.” Rồi anh thở ra. Thế là xong.

Trong cuộc chiến, anh luôn né đòn rất dễ dàng, nhưng giờ đây anh lại phải chuẩn bị đỡ lấy tai hoạ ập đến.

Nhưng điều đó đã không bao giờ xảy ra.

“Vậy,” Chung Ly tiên sinh đủ sức xoay xở để tỏ ra vừa thích thú vừa yêu thương, “Thật an tâm khi biết hai ta đều có chung một tâm tình.”

Chung một tâm tình. “Vậy là anh – anh!”

“Đúng thật là tôi đang có tình ý với em đấy.” Chung Ly cười thầm, “Tôi còn đang bâng khuâng đến chừng nào thì em mới để ý.”

Khoảng thời gian mà Tartaglia đã có với Chung Ly vụt ngang ngay trước mắt anh. “Còn hoa – và cả cặp đũa…”

Tartaglia là đồ ngốc, bị Chung Ly qua mặt nữa rồi.

Sự nhẹ nhõm và hạnh phúc dâng trào, thắp lên tình cảm thiết tha trong khi anh lại túm lấy ve áo khoác của Chung Ly, bởi vì việc này là không thể tha thứ được. “Tiên sinh nghĩ để em không hay biết gì lần thứ hai là vui lắm sao? Em muốn đánh một trận với anh lắm đấy!”

Tiếng cười của Chung Ly vốn là thứ hiếm có, nhưng giờ đây nghe còn rõ ràng hơn bao giờ hết. “Em vừa tỏ tình xong, và chuyện đầu tiên em muốn làm là khiêu chiến tôi sao?” Nắm tay của Tartaglia trên áo của Chung Ly thả lỏng ra khi Chung Ly đặt tay lên. “Em có chắc đánh nhau với tôi là cái em muốn không, hở em?

Ô, chuyện này… mới thấy lần đầu. Kích thích thật.

“Không.”

 

 

Chuyện xảy ra sau đó, Tartaglia chắc chắn sẽ không trình bày trong thư gửi về nhà hàng tuần. Nhưng sáng hôm sau, anh đã thực hiện được ước mơ đầu tiên của mình về một đời sống thường nhật: thức dậy bên cạnh Chung Ly. Tartaglia vẫn chưa quen, nhưng anh muốn lắm. Chung Ly còn say ngủ, dáng vẻ tươi trẻ và mong manh đến lạ lùng. Cũng chả đáng kinh ngạc gì khi Nham Thần ngủ như, ờ, như một tảng đá. (Trông ngài cũng như được điêu khắc từ đá ra vậy, Tartaglia đã biết.)

Tartaglia chỉ nằm đó suy tư đến khi Chung Ly thực sự thức giấc. “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng, Tartaglia.” Giọng nói lúc sáng sớm của Chung Ly, gọi lên cái tên mà anh ưng ý… Hôm nay đã là một ngày tốt lành rồi.

Chung Ly tựa vào, ngập ngừng trước khi hôn anh. Đó là một điều khác nữa mà anh rất háo hức để làm quen.

Trong khi Chung Ly bắt đầu thói quen buổi sáng của mình (hoá ra là có rất nhiều chuyện phải làm đến vậy), Tartaglia quyết định nhân lúc đang vui và viết xong thư gửi hàng tuần.

Anh kết thúc lá thư với nụ cười trên khuôn mặt:

Tái bút: Tự nhiên sáng nay anh thấy trong mình rất vui! Tonia, anh sẽ rất vinh dự để em cầm hoa cưới cho anh. Cả nhà sẽ được mời đến dự, đương nhiên rồi. Anh đang nghĩ đến một lễ cưới vào mùa xuân.


Chuyên mục: Tin Tức